Bài văn bè rau muống của băng sơn

Fado.vn

Bài viết hôm nay chúng tôi xin giới thiệu đến các bạn ngòi bút của Băng sơn thông qua bài viết Bài văn bè rau muống của băng sơn hãy cùng tham khảo nhé.

Bài văn bè rau muống của băng sơn

Có một lần nhà thơ Hữu Thỉnh đặt câu hỏi: Hà Nội bây giờ và Hà Nội xưa hơn kém nhau như thế nào? Không thể trả lời ngay độp một cái được, dù người hỏi và người được hỏi hiểu ngầm xưa là khoảng từ đầu thế kỷ, và nay là những năm của thập niên cuối thế kỷ XX này. Hà Nội, trung tâm Bắc Hà là một cái gì đó thiêng liêng, huyền diệu, kỳ lạ mà vẫn rất quen thuộc, như người vợ Tấm Cám, bén tiếng quáện hơi, nhưng vẫn lạ lùng ngay khi nàng cho ta ăn bát canh cải cá rô nấu gừng, khi trên chiếc gối có hương mái tóc không giống bất kỳ một thứ hương gì mùi gì của bất cứ ai. Dù đã thời gian, dù đã nhiều xa khác, vẫn nhận ra nhau trong muôn vạn nghìn triệu, để mình cứ hồi hộp với mình.

202751987_d5c850973c

Hà Nội kinh đô, Hà Nội đô thị, Hà Nội thành phố, rất phương Đông, nó nổi lên trên nền phẳng châu thổ sông Hồng, như ngọn tháp cao giữa màu xanh lúa nông nghiệp. Đất nước của lúa nước, của sông ngòi, của lam lũ và đánh giặc, Hà Nội mang đầy đủ tính chất ấy. Một thành phố nhiều tính chất nông nghiệp, nông thôn, nông dân, vừa nghèo vừa giàu, vừa thanh lịch quí tộc, vừa dân dã, mộc mạc. Kia, phường phố nào cũng có riêng đình chùa đền miếu của xã thôn mình ngày trước, mỗi làng xã là một pháo đài khép kín, có cổng ra vào, có tuần đinh cầm tay thước gỗ lim canh gác, cùng với di tích, còn cây bưởi thơm hoa mùa xuân, vòm ngâu nở vàng mê hoặc, cây đẽi uốn mình muốn cất cánh bay lên, đường phố cong để tránh một bức tường hoa nhà ai xưa đó… và hồ ao, và con sông lượn quanh, và bè rau muống dập dềnh… và chợ hoa là bài thơ nông nghiệp cùng tâm linh bốn mùa hoa trái, đón mùa xuân tưng bừng như nghìn năm trước, con người ngơ ngác trước kỳ lạ của đất trời đổi khác khi địa cầu trở lại điểm xuất phát một năm.

*** Tag: đông trùng hạ thảo aloha

Hà Nội từng bảo lưu nếp ăn uống thanh cảnh, giản dị của người đồng bằng Bắc Bộ; rau muống, tương cà. Con cá lá rau vẫn chỉ là sản phẩm vườn nhà, không ăn hết thì đem trao đổi. Những làng ven nội Trung Phụng Đồng Lầm, Kim Liên, Thanh Lương, Bảy Mẫu… đem mớ rau ngót, quả mướp, buồng chuối, quả trứng, con gà… vào phố, mà thành cái chợ buổi chiều: Chợ Hôm cho đến ngày nay. Phố Hàng Gà cũng là nó, mấy con gia cầm, vật nuôi, ra đi, để thước vải, chai dầu trở về… Ngoài hai bữa chính, thì các món quả ngon cũng là sản vật các vùng mà nguyên liệu chủ yếu cũng từ đất ruộng đất vườn mà ra: Húng Láng, bánh cuốn Thanh Trì, nem Phùng, nem Đình Bảng, rượu Kẻ Mơ, bánh đa Ninh Giang, bún Phú Đô, tương Bần, kẹo Lủ, cốm Vòng, cá rô Đầm Sét, hoa Ngọc Hà Hữu Tiệp Nhật Tân, rau muống hồ Bảy Mẫu, Ba Mẫu, gạo Mễ Trì cùng nhiều món quen thuộc khác, nhưng cũng không phải là vây bóng thường xuyên, yến tiệc linh đình, rượu bia ngả ngốn…

n Bắc mặc Kinh. Người Hà Nội từng nổi tiếng sành ăn sành mặc. Chỉ là trúc bâu, cát bá, hàng vân thông thường, màu nâu vải Rồng, tấm the Đình Bảng Chợ Dầu, vuông sồi La Khê… nhưng nền nã, ưa nhìn, duyên dáng, tứ thân thất vạt, buông tà, mớ ba mớ bảy, váy chùng cửa võng, gấu đỏ khêu tình khá kín đáo, yếm thắm cổ xây, khăn vuông khăn vấn đuôi gà… Đàn ông thì khăn lượt, áo the dài, áo sa, quần ống sớ… Không phải ai cũng lụa lĩnh, gấm đoạn. Nhưng ngoài đường, ai nấy chỉnh tề, có vá thì miếng vá cũng vuông vức, phẳng phiu, đường kim tăm tắp. Lĩnh Bưởi, Trích Sái, lụa Cổ Đô, Vân Hà Đông, vải Rồng Nam Định… về đến Hà Nội đều được Hà-Nội-hóa.

Vùng ven nội còn ở ô Cầu Dền, ô Đống Mác, ô Đồng Lầm, ô Chợ Dừa, ô Yên Phụ… vẫn san sát nhà tranh đèn dầu, vườn tre, ruộng lúa, con lợn ủn ỉn, con gà te tái… quen thuộc như một vùng Sơn Nam Kinh Bắc. Một tấm ảnh chụp đầu thế kỷ này còn ghi lại được chiếc cầu ao bắc bằng mấy đoạn tre vươn ra Hồ Gươm chỗ Đền Bà Kiệu, mấy chị Hà Nội mặc váy, đội nón quai thao, ngồi rửa rau giặt chiếu? Hà Nội vẫn rất Việt Nam. Hình dung ra được cốt cách chân thành, chan hòa ấm áp trong nếp sống như là từ thời Lý Công Uẩn, Nguyễn Trãi, Cao Bá Quát… với nồi cơm nóng hổi, miếng thịt rang cháy cạnh, đĩa rau muống luộc xanh rờn, quả ớt đỏ chói, đôi đũa tre nhưng thơm tho… Chắc chắn người Hà Nội xa lạ với những thứ kiêu sa lãng phí, phô trương, hoa hòe hoa sói, với thói hãnh tiến rởm đời…

Cũng có, nhưng chỉ là thứ nảy nòi của mấy nhà giàu xổi, hợm của hay mấy anh làm quan tắt. Sự cách biệt giàu nghèo, người Hà Nội tinh tường phân cách. Ra đường, chỉ nhìn trang phục, có thể biết đó là kẻ nhà giàu, ông đề lại, cụ nghè về hưu, ông đốc học… với anh bán mộc tồn, chị hàng cá… Không khinh ai, không dè bỉu chê bôi ai, nhưng “ăn mặc xứng kỳ đức”, mỗi người giữ phận của mình, theo riêng lề thói cha ông, đua đòi làm hỏng, mất phẩm giá nhân cách là người bỏ đi… Cốt cách ấy là riêng biệt của người Hà Nội. Đẹp mà không xa hoa, từ tốn khoan thai mà không chểnh mảng, vội vàng mà không hấp tấp. Người Hà Nội ghét sự lọc lừa, giả dối; khinh thói kiêu căng, xa lánh sự dung tục cục cằn, lèo lá, thô kệch… Hình như nghèo mà vẫn sang, giàu nhưng không trọc… Nó được thể hiện qua giao tiếp ngôn ngữ, cử chỉ thông thường hàng ngày… trong mọi trường hợp, với bà hàng xóm gặp nhau hàng ngày cũng như với người khách lạ từ phương xa tới lần đầu. Cũng vì là một thành phố nhỏ, nên luật lệ giao thông là xa xỉ phẩm. Quang gánh cồng kềnh, nghênh ngang giữa phố, chỗ nào cũng có thể họp nhau thành cái chợ. Xe cộ, cáng võng là của các quan, của nhà giàu, nên đi bộ, nhất là những bàn chân trần, không giày dép, là phổ biến. Khênh vác nặng nhọc, phố xá chưa thẳng hàng, nhà cao nhà thấp, mái ngói lô xô… Hà Nội là thế. Nhà Hà Nội mang dáng vẻ riêng, đặc biệt. Phần lớn là một tầng (đáng lẽ phải nói là không tầng mới đúng), mái chồng diêm, cửa sổ bé tí tẹo, chỉ mấy ô gạch, đầu hồi có cột trụ như người độ mũ bình thiên. Nhà trông ra đường, cửa bức bàn, ban ngày ngả xuống thành chỗ đặt hàng hóa để buôn bán, tối dựng lên, lùa vào nhau thành cửa kín bưng.

cach-nhan-biet-de-dang-rau-muong-nhiem-doc-chi-bang-mat-thuong

Sâu hun hút, thiếu ánh sáng, hẹp lòng. Không phải nhà nào cũng có sân, đặt núi non bộ. Tuy vậy, nếp sống đô thị vẫn tạo cho người Hà Nội lối sống ngăn nắp gọn gàng, trật tự, sạch sẽ. Đây cũng là tác phong, tâm lý lâu đời của người Hà Nội, tuy gắn bó với một vùng quê nào đó, nhưng đã hòa mình vào thành phố, là người thành phố, nên không thể luộm thuộm, tùy tiện, nhếch nhác. Hà Nội là một thành phố khiêm tốn, hiền hòa, chậm rãi. Thạch Lam là một chút hồn Hà Nội đó chăng? Nguyễn Tuân cũng thế chăng? Một chút nữa là Vũ Bằng, là Nguyễn Nhược Pháp? Khen Hà Nội có văn hóa yêu kiều, từ từ, có khi còn là ngầm chê sự chậm chạp, cảnh vẻ nữa chăng? Tái hiện lại một vài hình ảnh xưa cũ ấy, cũng chưa phải là có thể trả lời câu hỏi ở trên kia. Thoắt một cái, đã gần trăm năm. Đang có một Hà Nội rất khác, rất lạ trước mắt ta rồi. Ngạc nhiên lắm nếu ta là cô công chúa ngủ trong rừng một trăm năm, bây giờ tỉnh giấc, gặp nhà đá rửa, rồi ốp lát, rồi những tầng năm, tầng bảy, có cái tum nhọn hoắt, có ăng ten Parabon, và nhiều cái quái lạ khác. Nhớ đến cái mất đi mà giật mình. Nhìn thấy cái tân kỳ mà vui hởi. Hôm nay gạo không còn là cái lo phấp phỏng đến nỗi khách ở quê ra cũng phải đùm cân gạo theo, còn người phố thì tái mặt đến chết ngất vì lo cho cái sổ gạo. Có nhiều món ăn ngon lành, mới lạ, để chỉ cần ăn ít thôi cũng đủ. Giò lụa, chả quế, thịt gà đâu còn là thứ có khách quí mới dám có mặt trên mâm. Không phải chỉ có mộc tồn truyền thống ở Hàng Lược, Hàng Đồng mà như nhà phóng sự Nguyễn Hà cho biết, có cả một liên hiệp xí nghiệp thịt chó hàng trăm mái, mấy trăm bàn ăn, ngả ra các món “cẩu nhục” ê hề suốt một rẻo giang biên phía bắc, nơi ngày xưa chỉ có hoa đào. Ngõ Cấm Chỉ xưa, nay đổi tên thành Ngõ Hàng Bông Lờ -phải chang để lờ cái ông Chúa Chổm kia đi? -cũng là thành một ngõ đặc kịt hàng ăn, những xôi, phở, vằn thắn, sủi cảo, ốc luộc, giò chả, gà tần thuốc bắc, chim quay, cùng là các thứ uống say và không say… tha hồ mà ních chặt dạ dày cho thỏa, cho nới rộng thêm cái lỗ thắt lưng, mà chắc cô gái Hàng Bạc, mợ cả Hàng Đào, cả ông tầm quất Bạch Mai hay ông thông phán Hàng Vôi cũng không bao giờ ăn nhồm nhoàm như thế. Lại còn có những phố chuyên về ăn uống như Mai Hắc Đế, Nguyễn Du, Hàm Long v.v… Cũng không thể không nhắc đến cái chuyện lạ đời mà chắc phải làm ngạc nhiên người Hà Nội cách đây chỉ chục năm thôi. Người ta cử ra bốn năm thanh niên lực lưỡng, cả trai, cả gái, ra giữa đường lúc tan tầm chiều, giang tay, gần như bắt khách đỗ xe máy lại để vào các dãy ghế bên hè mà… nhậu…

Kiểu gì lạ vậy? Bia đấy, chả chó đấy, chân chó đấy, nem chua đấy, ốc nóng đấy… Một kiểu ăn uống loạn xà ngầu, một kiểu mời chào như tây bắt lính, và đã có người bị ngã xe, bị tai nạn giao thông vì kiểu níu kéo tay lái bình bịch như thế. Đã trở về thưa thoáng con cà cuống, không nhiều thì cũng đã bay thoáng trên bát bún thang đầu phố Lãn ạng. Hoa quả bốn mùa tươi ngon ngồn ngộn từng ngọn tháp nhỏ, táo đỏ, nho nâu, vải thiều tròn trịa, lê vàng ươm, nhãn lồng, thanh long, na dai… không thiếu thứ gì. Riêng chuối tiêu có loại nhuộm vàng thật đẹp nhưng ruột lại quá chua, nhàn nhạt, một thứ chuối chỉ có màu mà không có hương, khác xa loại chuối tiêu trứng cuốc có thể ăn với cốm Vòng. Các loại hoa quả, ai cũng có thể mua, trẻ em không bị thèm nhạt nữa. Riêng phở cũng đáng nói vài câu phiếm. Người ta có thể ăn phở suốt ngày, ở bất cứ chỗ nào, đắt rẻ đủ kiểu, sang, nghèo đều đủ đáp ứng. Nhưng tìm một hàng phở thật ngon, thật đúng vị, nổi tiếng liền nhiều năm, nước dùng bay xa mùi thơm quáến rũ, đánh thức con tì con vị đang ngủ say hay đang lơ mơ… phải bừng tỉnh để sà vào mà hít hà, mà bưng lên… như mấy chục năm trước, quả là quá hiếm. Người ta ăn phở để no chứ không phải để ngon, ăn cho đầy chứ không phải cho thích. Giò sống gọi bừa đi là mọc. Mấy quả trứng gà nửa sống nửa chín, tanh lòm, đánh tan ra như nước gạo, ngửi đã rùng mình. May còn có chút hạt tiêu, nhưng thiếu húng Láng, hành tây… Bát ôtô to đùng rất phù hợp với cái bụng phệ mà không hợp với cái lưỡi tinh tế, khó tính của người biết ăn phở… Bánh cuốn Thanh Trì vẫn có, nhưng không mỏng, không dai, không mát như lụa của một thời. Chợ Đồng Xuân không còn những hàng quà ngon nổi tiếng: xôi vò chè đường, bánh xu xê, bánh gấc, bún thang… Ngay một món nem chạo mà người ta thay bì lợn bằng miến rong chần dối, cũng dai nhưng vô vị… cho nên có người thích “chầu mồm” hơn là ngồi vào mà ăn những thứ dớ dẩn ấy. n rồi, thì mặc là quan trọng. n cho mình, mặc cho người. Mặc mà không có người ngắm thì phí công. Vì vậy mà người ta mặc để phô trương cái đẹp, cái hay ra cho mọi người biết, khoe cả cái giàu, cái học thức, và khốn khổ cho người Hà Nội, nhiều người khoe cả cái xấu, cái dốt, cái rởm đời, cái lố lăng kệch cỡm ra trước mắt mọi người, thế mới khổ cho thiên hạ và cho ngay bản thân người ấy. Lý gì mà tóc đen đang đẹp lại nhuộm đỏ như lông bò. Lý gì cái cẳng chân khẳng khiu, đen nhẻm, lỗ chỗ vết sẹo và muỗi đốt cũng bắt chước mặc váy khoe ra? Người thời trước chắc không thể hình dung ra con gái đàn bà lại mặc váy ngắn đi bình bịch, bá vai bá cổ nhau ngoài đường và văng ra đủ ba mươi sáu thứ “của không ngon”. Thời thế thế thời thời phải thế. Hiện đẽi đấy. Cái mới đến, phải chấp nhận, nhưng quan trọng, là phải có học, biết được cái gì là hay là đẹp là phù hợp, là văn hóa… Người Hà Nội không ưa gì những kẻ chỉ là con vẹt, con đổi mầu, thứ nhai lại…

Xưa nghèo, áo vá ra đường là thường, nhưng vẫn phẳng phiu, sạch sẽ, gọn gàng. Nay có sang hơn, vải đắt tiền hơn, không ai mặc áo vá rách ra đường, nhưng đôi khi lại có một thứ phản mỹ phẩm, phản văn hóa, rất “mô ve gu”, mà ngày ấy chỉ có me tây gái nhảy, gái ăn sương mới thế. Thời ấy, một ông tây bà đầm ra đường, nước hoa thơm lừng, dân An Nam mà ngắm kỹ có khi bị bỏ tù. Nay thiếu gì tây đầm, đầm non đầm già đều có, đầm quần đùi may ô, tây ba lô nhếch nhác, không thiếu. Kể cả tây đi buôn, tây đi lừa. Hà Nội bất chấp, cứ đặt lên mặt sàng mặt cân cho thời gian trả lời, đào thải. Chắc sang đầu thế kỷ mới, con đường Hà Nội -Hà Đông, Hà Nội -Sơn Tây, Hà Nội -Hải Dương sẽ được lấp kín bằng nhà cửa, sẽ không còn một chỗ nào trống cho ao bèo ruộng rau nữa. Mừng. Nhưng hiện nay, cái ở của người Hà Nội chưa phải là sự thảnh thơi. Cơn sốt, cái nhọt bọc, khối ung thư đang đó. Lấn chiếm, cơi nới, tranh chấp mà luật pháp bó tay…

Thế mới bật cười. Chả hiểu cán cân công lý ở đâu mà có kiểu “phạt cho tồn tại”, mà không thẳng tay, kiên quáết. Luật pháp mà ra có phải để chơi đâu nhỉ? Không một ai trên đời này suốt đời ru rú ở trên giường, ở trong nhà. Phải đi lại, tức là cần đến giao thông, dù chỉ sang nhà hàng xóm hoặc ra ngoại ô hay lên đường vài trăm cây số…

Cái đi bây giờ không ai còn thấy có thể rềnh ràng như con tầu điện sơn đỏ đi như rùa; cái xe tay ngựa người gò lưng mà kéo. Tiếc là tàu điện bóc đi quá sớm, ôtô bus lại không thay thế được. Cái gọi là xích lô không phải là thứ xe chưa xứng với thành phố có truyền thống thanh lịch. Cũng có tắc xi đấy, nhưng loại “máy chém di động” này, sẵn sàng cắt phăng cổ những ai ít tiền mà dám nhảy lên? Xe đạp rồi xe máy đang là phổ biến, hơn hẳn ngày xưa. Ra đường là vui mắt, vui đến chóng mặt, hoa đầu, chuếch choáng vì một vũ trụ quay cuồng, các điện tử quay nhanh chung quanh một cái hạt nhân nào chẳng biết, cụ già em bé ngã quay lơ còn bị mắng là thường. Người Hà Nội từng có truyền thống nhẹ nhàng, nâng đỡ người khác. Người Hà Nội bây giờ sẵn sàng xửng cồ, nổi nóng, thụi nhau, mắng nhau và còn có thể “xin tí huyết”… Thế mới là một Hà Nội không phải của người Hà Nội, một Hà Nội khác xưa rất nhiều. Giao tiếp là điều không thể thiếu của mỗi người trong cuộc sống hàng ngày. Xưa, người ít văn hóa nhất như con sen, anh xe, chị hai khâu đầm, cô bán cá… cũng không bao giờ nói ngọng. Nhưng bây giờ, váy mới nhất tốc cao nhất, tóc uốn quăn thời thượng nhất, cùng với cà vạt có kim gài sáng choang, giày tây bóng lộn, sơ mi cổ cứng, đầu chải mượt như gương tầu, lại nói: Hôm lay giời lắng quá, mà nương nậu nại nẻ noi, cái lón ló nỏng nẻo… Và lớp trẻ không biết học hành đến đâu, được dạy dỗ ở trường nào, sinh ra trong gia cảnh ra sao, bố mẹ làm nghề gì, mà ra đường là văng tục, chửi thề, nói nhảm, đưa cả mẹ nhau vào cuộc… Văn hóa là đấy chứ đâu. Hà Nội là đấy. Cả xưa và nay, nghe giọng nói, cách nói, lời nói, người ta biết thành phố ấy thế nào… Hà Nội nhỉ. “Hanoien” nguyên chất còn bao nhiêu? Hà-Nội-yên như thế có phiền lòng không, vui buồn ra sao. Đương nhiên không có gì cứ tĩnh lặng như mặt ao tù.

Phải chuyển biến, di động. Người tứ xứ đến Hà Nội là đương nhiên, và như nhà văn Tô Hoài quan niệm: “Ai đang có mặt ở Hà Nội hôm nay; đều là người Hà Nội hết, không kể quê gốc ở đâu…” Có điều xưa nay, vợ chồng còn ảnh hưởng nhau, bè bạn còn chan hòa nhau huống chi cuộc sống chuyển vùng. Tục ngữ cũng nói: Đêm nằm năm ở. Nay hàng vạn đêm ở chứ ít gì. Đáng lẽ, phải hòa mình vào thành phố, xóa bỏ nét thô lậu, tính cách tùy tiện, tản mạn, bừa bãi… để hòa nhập vào thanh lịch, tao nhã, vào nếp sống văn minh, vệ sinh, kỷ cương… trở thành người Hà Nội… thì tiếc sao, lâu nay, nhiều hiện tượng ngược lại. Vì vậy mới thấy một Hà Nội đang chuyển động ngược vòng quay, ngược xu thế tiến hóa, với những lề thói phong tục của nông thôn, chẳng hạn đi bộ nghênh ngang giữa lòng đường, sẵn sàng đánh chém nhau, va quệt xe, có lỗi mà không thèm xin lỗi, cởi trần trùng trục ra đường, bạ đâu là phóng ra đấy, vứt xác chuột chết ra đường, đang đi xe, quay đầu nhổ ngang sang cạnh, không kể gì người đi phía sau đang đi tới; uống rượu say mèm cờ bạc hút xách và nhiều điều chướng khác. Người xưa nói biết sai mà sửa sai mới là tốt. Nay không ít người biết mình sai, nhưng nhận lỗi qua loa, để rồi theo ông Nguyễn Y Vân, phớt lờ pháp luật, nếp sống… Mọi người vì mình, mình cũng vì mình… Người kém văn hóa, quá nghèo khổ đã đành, nhưng người ta còn thấy có người oai ra phết cũng cứ làm bừa, sống ẩu như trong rừng sâu mới lạ. Hà Nội có đau ngầm không nhỉ? Nói Hà Nội xưa và Hà Nội nay, cái gì hơn, cái gì kém… thật khó vì nói thật hay mất lòng, nhưng thuốc đắng mới dã tật. Sự thật chua chát, phũ phàng đang có mặt trong một Hà Nội vặn mình, đau đẻ. Đẻ ra cái tốt cái văn minh, sự tiến bộ, niềm tự hào của cả dân tộc nhưng cũng đang đẻ ra con rắn con rết cái quái thai… Lại nữa, không ai bảo thủ đến nỗi chỉ có ngày xưa là nhất, còn phủ nhận hét mọi điều hay điều mới. Càng không thể coi Hà Nội là cái vòng tròn khép kín, xuất phát ở điểm nào thì phải trở về đúng điểm ấy. Thế là gàn, là ngốc, là dại. Một vòng tròn trôn ốc, mỗi lúc mở rộng vào không gian mới là quá luật. Hà Nội đã đông gấp năm gấp mười, rộng cũng thế, dài cũng thế, đời sống vật chất cũng thế, không thể cứ coi một Hà Nội chậm chạp, ăn cơm rau, mặc áo vá… là khuôn vàng thước ngọc. Tuy vậy, cứ có cái gì nó lục xục trong đầu. Có phải vật chất cao, dù là cao nhất, là đủ chăng? Còn tinh thần, còn nếp sống còn văn hóa, còn truyền thống, còn lịch sử… sẽ ra sao nếu con người quáng mắt lên, hoắng lên trước một ánh đèn hay viên kẹo súc cù là từ nước nảo nước nào nhập đến?

Thịt chó át hoa đào sẽ ra sao? Chửi thề nói tục so với thưa gửi dịu dàng… sẽ ra sao? Con cái hiếu thảo, bạn bè thương nhau, anh em đùm bọc, hay là đèn nhà ai nhà ấy rạng, hay là có kẻ như một cậu thiếu niên mới mười tám tuổi, tuyên bố trong bài thơ của mình rằng: “Chẳng ai đẻ ra tôi, chỉ có con bò cái bên cạnh…” (Thơ Nguyễn Q. đăng trên báo Người Hà Nội). Hà Nội giàu hơn trước, ai cũng thấy vậy. Nhưng Hà Nội có sang hơn trước không, có văn minh lịch sự hơn không, thì tùy từng tạng người, tùy quan niệm mà mỗi người tìm ra câu trả lời mỗi khác. Sài Gòn bộc trực, bỗ bã, tốc độ… Huế đài trang kín đáo, e lệ, rụt rè. Còn Hà Nội, ngàn năm văn vật còn hay mất? Câu hỏi thật như cái đinh đóng câu rút vào thời đại. Câu hỏi của anh Hữu Thỉnh có lẽ có trăm nghìn câu trả lời khác nhau, và khi anh hỏi thế, chắc anh cũng đã tìm thấy câu trả lời của riêng mình rồi. Rồi sẽ ra sao đây, tình yêu sau ngày cưới sẽ nồng thắm hơn hay chóng phôi pha? Hà Nội giàu thời gian lên, sẽ ra sao, thật bối rối nghĩ về những năm của thiên niên kỷ đang đến, khi Hà Nội tròn nghìn tuổi…

—sưu tầm—

Thông qua bài viết trên hy vọng mang đến cho bạn nhiều thông  tin bổ ích. Cám ơn bạn đã tham khảo bài viết của chúng tôi. Chúc bạn thành công!

Xem thêm : thuoc Fucoidan http://muathuoctot.com/doctors-best-fucoidan-thuoc-ho-tro-dieu-tri-ung-thu-hieu-qua-nhat-309.html/

Xem thêm:

Trước:
Sau:

Check Also

Kem dưỡng ẩm hàng ngày cho bé Cetaphil Baby Daily Lotion có tốt không 1

Kem dưỡng ẩm hàng ngày cho bé Cetaphil Baby Daily Lotion có tốt không?

Rất nhiều bà mẹ nghĩ rằng làn da trẻ con còn non nớt, không nên …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bạn đang xem Bài văn bè rau muống của băng sơn